Bài dự thi cuộc thi viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

Bài dự thi cuộc thi viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

Bài làm

Thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để ta quên đi những điều không vui trong cuộc sống. Những quá khứ đau thương rồi sẽ tan biến, bị gió cuốn đi xa mãi như những cánh bồ công anh nhẹ nhàng mặc cho đời xô đẩy. Nhưng cũng có những điều theo ta đến suốt đời, như những giọt nước nhỏ bé nhưng bồi đắp cho ta bao cảm xúc khó phai. Tôi cũng có những kỉ niệm đẹp bên mái trường, bên hàng ghế đá, bên những cây phượng đỏ……… . Khó quên nhất là kỉ niệm giữa tôi và người cô yêu dấu.

Năm ấy, khi còn là học sinh lớp một, sau ngày khai trường trọng đại, các bạn học sinh đều bước vào lớp của mình để học buổi học đầu tiên và gặp gỡ thầy cô giáo chủ nhiệm. Đó cũng là người sẽ gắn bó với tôi suốt quãng đường tiểu học.          

Khi cô bước vào, dáng người cô nhanh nhẹn và cô chào chúng tôi. Trông cô đứng tuổi, tóc cô đã có vài điểm bạc, khuân mặt cô thon, tay có nhiều vết nhăn. Chắc hẳn cô đã có mấy chục năm lận đận với học sinh. Cô bước lên bục giảng, cô ra hiệu cho chúng tôi im lặng và cô nói : “ Chào các con, cô tên là Đinh Thị  Thu Hằng, cô sẽ là chủ nhiệm lớp các con trong suốt bậc tiểu học”. Giọng cô thật ấm áp và nhẹ nhàng, làm cho những suy nghĩ trong đầu tôi về một cô chủ nhiệm thật dữ dằn và nghiêm khắc tan biến. Sau khi ra mắt chúng tôi, cô bắt đầu dạy chúng tôi những bài học đầu tiên và cũng là những bài học đầu đời dạy tôi nên người. Cô viết lên bảng những dòng chữ đầu tiên, tôi thấy bàn tay cô run run khi viết, sau này tôi mới biết cô phải chịu đựng những cơn đau do tham gia cuộc kháng chiến chống Mĩ. Để viết nên những dòng chữ đó. Sau khi viết xong đề bài, cô hỏi chúng tôi có thấy rõ không. Trong buổi học, cô dến tận từng chỗ ngồi để chỉ cho chúng tôi những chỗ không hiểu. Cuối giờ, cô cho chúng tôi xếp hàng ra về, mọi người đều đi rất thẳng hàng nhưng tiếng cười đùa của một vài bạn đã làm xôn xao và lệch hàng. Tuy vậy cô không mắng, cô chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng. Nghe giọng nói dịu dàng của cô, các bạn ấy có thể nghiêm túc lại hơn, vào hàng để ra về. Buổi học đầu tiên đã kết thúc như vậy đó. Cô đã để lại co chúng tôi những suy nghĩ về một người giáo viên mẫu mực.

Loading...

Những buổi học sau, cô nghiêm khắc với những bạn lười học, khen thưởng những bạn ngoan và học giỏi. Giờ ra chơi, cô cũng ra sân chơi cùng. Cô chơi những trò chơi dân gian mà thơ ấu ai cũng đã từng chơi. Nhìn kĩ cô, tôi có cảm giác khuôn mặt cô rất giống khuôn mặt mẹ tôi. Nhìn cô tôi cảm thấy yêu mẹ tôi hơn tất cả mọi thứ, bất chợt tôi nghĩ đến những lúc tôi cãi lời mẹ và làm cho mẹ phải phiền lòng, lòng tôi cảm thấy thật buồn và ân hận, tôi liền chạy vào trong lớp học và ngồi khóc trong góc tường vắng lặng. Lúc đó có một bàn tay đặt lên vai tôi khẽ vỗ về. Thì ra đó chính là cô, cô khẽ nói với tôi : “ Sao con khóc, con nói ra đi để cô chia sẽ với con”. Rồi cô ôm tôi vào lòng. Nhận được sự an ủi của cô, tôi càng khóc to hơn. Cô nói mẹ cô mất từ khi cô còn nhỏ, khi mẹ cô còn sống, cô phạm sai lầm khiến cho mẹ cô buồn lòng nhưng cô cũng nhận ra và sửa lỗi. Cô nói với tôi : “ Thời gian trôi qua rất nhanh, phải biết trân trọng những khoảng thời gian còn được ở bên những người thân”. Sau hôm đó, tôi cảm thấy được cô quan tâm hơn nhiều hơn

 Vào một hôm, tôi không học bài nên bị điểm kém và bị cô mắng, tôi liền chạy về chỗ ngồi và trong lòng tôi cảm thấy rất giận cô. Đến giờ ra chơi, cô không chơi với các bạn như mọi khi, cô xuống chỗ tôi và nói: “ Cô xin lỗi vì đã nặng lời với em, nhưng em là lớp trưởng phải gương mẫu cho các bạn noi theo…”  . Sau đó cô giảng lại bài cho tôi, và tôi đã hiểu bài hôm trước. Tôi nhìn cô mà trong lòng ân hận vô cùng, hối hận vì đã làm cô buồn. Tôi tự hứa sẽ cố gắng phấn đấu học tập tốt hơn.

Vậy đấy, cô đã để lại cho tôi những kỉ niệm không bao giờ phai mờ về một người cô giản dị mà thân thương, tôi hứa sẽ cố gắng rèn luyện và học tập tốt để trở thành con ngoan – trò giỏi và sau này sẽ là công dân tốt, có ích cho đất nước. Công ơn cô sẽ mãi mãi khắc ghi như cân danh ngôn:

“Muốn sang thi bắc cầu kiều

Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”